Tha Thứ
Chứng-từ trong
thời Thế-Chiến II của bà Anna Furish, người Tiệp-Khắc. Bà lén-lút săn-sóc
các thương-binh, và bị Đức-Quốc-Xã bắt được. Bà kể lại : “...Ở trong
tù, có một tên Quản-Giáo đặc-biệt hung-ác. Nếu mỗi tuần hắn không giết
được 2 tên tù-nhân, thì có lẽ hắn ta ăn-ngủ không yên. Bản-thân tôi
bị hắn đánh bầm-dập nhiều lần. Tôi hằng cầu-xin Chúa cho tôi được ơn
biết tha-thứ cho hắn, nếu không, thì thù-oán có thể đục-khoét và trở-thành
độc-dược phá-hủy Tâm-Hồn tôi. Tôi cầu xin Chúa cho tôi có thể nói với
hắn thế này :
- Tôi tha-thứ cho anh và tôi yêu-thương anh,
bởi vì Đức-Ki-Tô đã chết cho anh và cho tôi trên Thập-Gía.
Lần cuối-cùng khi hắn đánh-đập tôi, tôi tưởng
mình phải chết mất, thế nhưng Chúa đã dùng trận-đòn chí-tử đó để nhậm-lời tôi….Tôi
bị hôn-mê nhiều ngày. Khi tỉnh-dậy, tôi đã ngạc-nhiên hết sức, khi thấy hắn ngồi
bên-cạnh tôi. Hắn nói với tôi :
- Cô hãy nói cho tôi biết ai là Bạn-Trai của
cô ?
- Ông muốn nói gì ?
- Người bạn trai tên là Giê-Su đó mà, tôi muốn
biết về Người.
Tôi hiểu được rằng Chúa đã làm cho Tâm-Hồn
sắt-đá này trở nên dịu-dàng. Tôi bắt đầu khóc lên vì sung-sướng. Từ hôm đó, mỗi ngày,
hắn đến thăm sức-khỏe èo-uột của tôi đang ngàn dần, nhưng tôi vẫn cố-gắng giảng-dậy
về Đức-Ki-Tô cho Hắn nghe. Hắn thích-thú, chắm-chú lắng-nghe Chúa Nhập-Thể đến lúc
Chịu-Chết và Phục-Sinh.
Một ngày nọ tên Quản-Giáo hỏi tôi :
- Cô có nghĩ rằng Chúa của cô cũng yêu-thương
cả tôi nữa ?
- Dĩ-nhiên Chúa yêu-thương anh, cũng như chính
Người đã ban cho anh được đến hỏi tôi về Người.
Năm 1946, vào một đêm kia, người Quản-giáo
ấy đến đánh-thức tôi dậy. Ông ra-hiệu cho tôi thinh-lặng và đưa tôi lên một chiếc-xe
vận-tải đậu gần đó. Sau này, tôi mới hiểu được, người Quản-Giáo đã đánh-tráo tên
tôi vào tên của người qúa cố. Tôi được cứu-sống, từ đó tôi không còn được gặp-lại
anh ta nữa.
Qua sự tha-thứ, tôi thấy mình được tự-do để
yêu-thương người khác. Thêm vào đó, tôi còn cảm thấy mình dễ-dàng thông-cảm với thân-phận
làm người hơn ! Phải, nhờ sự tha-thứ mà tôi đã trưởng-thành.
|