Suy
Niệm Lời Chúa
Chúa Nhật, Ngày 05 - 06 - 2005
|
Lòng Nhân
Nghĩa
Có
một vị ẩn sĩ kia sống tịnh niệm và chay tịnh đến độ suốt ngày
không động đến thức ăn và nước uống. Từ trên đỉnh núi cao:
ai ai cũng thấy có một ngôi sao xuất hiện giữa ban ngày, đó
là dấu hiệu trời cao chấp thuận của lễ hi sinh của ông. Một
hôm, vị ẩn sĩ quyết định leo lên núi cao. Ông muốn vươn lên
cao hơn trong sự khổ chế. Vừa lúc ông đang leo núi, thì một
cô bé trong làng chạy tới xin đi theo. Không thể từ chối được,
vị ẩn sĩ đành để cho cô bé đi theo. Họ ra đi khi mặt trời vừa
lên. Nhưng không mấy chốc, ánh nắng mỗi lúc một chói chang,
cả vị ẩn sĩ lẫn cô bé đều cảm thấy khát nước. Vị ẩn sĩ vẫn
cố gắng khắc phục cơn khát của mình. nhưng ông lại giục cố
bé hãy uống nước. Cuối cùng, không ai chạm đến nước. Vị ẩn
sĩ không uống nước vì lời thề của mình, còn cô bé không nỡ
uống một mình.
Họ càng đi, cơn khát càng dằn vặt. Đến một
lúc, vị ẩn sĩ không nỡ nhẫn tâm nhìn thấy cô bé phải quằn quại trong cơn khát. Cuối
cùng, ông đành lỗi lời thề. Ông cầm lấy bình nước đưa lên miệng uống và lúc bấy giờ
cô bé cũng mỉm cười uống nước với ông. Sau khi đã uống nước, vị ẩn sĩ không dám nhìn
lên trời cao nữa. Ông cứ đinh ninh rằng vì sao hiện ra mỗi ngày như một chứng giám
cho sự khổ chế của ông, giờ đây có lẽ đã biến mất. Thế nhưng, trước sự ngạc nhiên
vỡ lở của ông, khi ông ngước mắt nhìn lên đỉnh núi, ông thấy có hai vì sao lấp lánh
như mỉm cười với ông.
Thực thi bác ái là việc ăn chay có giá trị
nhất, là của lễ cao đẹp nhất mà con người có thể dâng lên Thiên Chúa.
|