Suy Niệm Lời Chúa
Chúa Nhật, Ngày 06 - 02 - 2005
|
Truyền Giáo
Một
thầy dòng chuyên về giáo dục có kể lại câu chuyện sau:
Hai cô gái cùng học một trường, ở chung một phòng. Nhưng một người
có đạo, còn người kia lại là ngoại giáo.
Các ngày trong tuần, hai cô bận rộn miệt mài với sách vở. Chỉ có
thứ Bảy và Chúa Nhật mới có thời giờ đi đó đây. Thường thường, đến ngày cuối tuần, cô ngoại giáo hay
rủ cô kia đi chơi xa hoặc mua sắm: hôm thì rủ đi shopping vì đang có "sale" ở Nordstrom, Robinson, hay Eastridge; hôm thì rủ đi coi phim hay tham dự party; nhưng hầu như lúc nào
cô gái có đạo kia cũng đều từ chối, viện lẽ phải đi tập hát ca đoàn, tham dự tĩnh tâm, hay có công tác
đặc biệt gì đó ở nhà thờ.
Sau bao lần "bị" cô ngoại
giáo kì kèo năn nỉ, cô có đạo vẫn khăng khăng cự tuyệt lại còn trách nhẹ:
"Bạn kỳ ghê, đã mấy lần người ta từ chối mà cứ rủ hoài.
Thật mình không hiểu nổi!"
- "Người không hiểu nổi phải là mình chứ không phải
bạn", cô kia đáp lại.
- "Tại sao vậy?" Cô có đạo
ngạc nhiên.
- "Nếu bạn thấy đi lễ, tập hát, tĩnh tâm là điều
sung sướng, sao bạn không rủ mình đi với".
Dường như lắm khi người ta giữ đạo chứ không truyền đạo. Làm thật nhiều điều tốt
nhưng có lẽ chỉ vì luật buộc hay sợ sa hỏa ngục chứ chưa có tinh thần rao giảng
Tin Mừng là làm cho "danh
Cha được ngợi khen" qua việc chia sẻ niềm vui ơn cứu độ cho đồng loại.
Nếu chỉ biết tìm đến đạo nơi nhà thờ, hay tệ hại hơn, xem việc
sống đạo, giữ luật Chúa, tuân theo giáo huấn Giáo hội như một gánh nặng thì làm sao hồn tôi có được Tin
Vui để chia sẻ và loan truyền. Và như thế không chừng cuộc sống tôi đã không làm "rạng danh Cha", lại còn làm "hổ danh Cha" thì xót xa biết mấy.
|