Suy Niệm Lời Chúa
Chúa Nhật, Ngày 07 - 11 - 2004
|
Sinh Đôi
Có một bà mẹ kia mang thai đôi, một đứa là trai và đứa kia là gái.
Ngày tháng trôi qua, các con bà dần dần lớn lên. Trong bụng mẹ, chúng nhận thấy : “Cuộc sống thật là
tuyệt vời!” Chẳng mấy chốc chúng thay đổi nhanh chóng. Người con trai hỏi: “Thế này nghĩa là gì?” Người
con gái trả lời: “Đó có nghĩa là cuộc sống trong bụng mẹ chúng ta sắp sửa hết hạn.” Người con trai tiếp,
“Nhưng tôi không muốn rời khỏi đây”. Người con gái trả lời: “Chúng ta không có sự lựa chọn, nhưng có
điều là sau ki chúng ta ra khỏi đây thì chúng ta sẽ được sống.” Người con trai đáp lại: “Chuyện ấy xảy
ra thế nào được? Đường dây sống của chúng ta sẽ bị cắt đứt thì làm sao chúng ta sống được? Hơn nữa, qua
dấu tích, chúng ta biết rằng đã có người ở nơi này trước chúng ta, nhưng sau khi họ rời khỏi đây, họ
đã không bao giờ trở lại đây để nói cho chúng ta biết sự gì đã xảy ra sau khi ra khỏi đây. Nếu cuộc sống
này sẽ tận cùng thì mục đích của nó là gì?” Ngày cuối cùng trong dạ mẹ đã đến và hai người con trong
bụng mẹ đều lo sợ đợi chờ sự gì sẽ xảy ra cho chúng. Sau hết, giờ phút chào đời đã đến. Khi hai người con được sinh ra, chúng mở choàng
cặp mắt và hân hoan trong niềm vui vì thế giới mà họ nhìn thấy thật là tuyệt vời hơn lòng họ có thể mơ
ước.
Câu chuyện trên là một câu chuyện ngụ ngôn. Nó so sánh cuộc
sống hiện tại với cuộc sống ở trong bụng mẹ. Như hai người con đã tự hỏi cuộc sống
sau khi sinh ra sẽ ra sao, thì chúng ta cũng có lúc đã tự hỏi cuộc sống sau khi chúng
ta chết sẽ ra sao. Câu chuyện ngụ ngôn trên giúp chúng ta hiểu được Lời Chúa hôm
nay qua hai bài đọc: Bài đọc thứ nhất và bài Phúc âm đều nói đến sự sống sau cái
chết.
|