Suy Niệm Lời Chúa

Chúa Nhật, Ngày 25 - 07 - 2004

Phải Kiên Trì Vững Tâm Cầu Xin

   Có một bác sĩ công giáo, nhưng đã bỏ không cầu nguyện, không đến nhà thờ dự lễ từ năm 10 tuổi đến nay. Một hôm bệnh viện của ông tiếp nhận một cô bé 8 tuổi mắc bệnh đau ruột thừa cần phải mổ cấp thời. Trước khi đưa em lên bàn mổ, viên bác sĩ căn dặn em rằng : “Này em, bệnh em cần phải mổ mới khỏi được. Em sẽ phải uống một liều thuốc mê để thiếp ngủ trong lúc tôi giải phẫu cho em”. Em bé này từ nhỏ đã được bà mẹ đạo đức huấn luyện có thói quen cầu nguyện : Mỗi tối trước khi đi ngủ, em đều quì gối trên giường đọc một kinh Lạy Cha, ba kinh Kính Mừng và một kinh Sáng Danh. Rồi kết thúc bằng một lời nguyện tự phát cầu xin Chúa chúc lành cho cha mẹ và cho em qua đêm bằng yên. Do đó, khi nghe bác sĩ nói em sắp đi ngủ, em liền xin bác sĩ cho phép em được quì gối cầu nguyện và cuối cùng kết thúc bằng lời cầu tự phát như sau : “Xin Chúa chúc lành cho bác sĩ, cho con sớm được khỏi bệnh”. Hôm sau thức dậy câu hỏi đầu tiên của em là "Thưa bác sĩ, cháu có lành bệnh không?" Bác sĩ nhìn em bé cảm động nói "Cháu hãy để cho Chúa liệu.... Điều bác tin chắc là lời cầu nguyện của cháu có hiệu nghiệm: cháu đã cứu được một người là chính bác. Từ lâu bác không còn đến nhà thờ, không nhớ đến Chúa. Nhưng hôm qua khi cháu cầu nguyện sốt sắng, Chúa đã đánh động bác. Sáng nay bác đã đến nhà thờ xưng tội, rước lễ..." (Trích "Mỗi ngày một tin vui").
+ Hôm nay Đức Giêsu mời chúng ta cứ xin, cứ tìm, cứ gõ và tin chắc rằng Chúa sẽ cho ta được toại nguyện, được nhìn thấy, sẽ mở cửa Nước Trời cho ta được vào. Chúng ta tin Thiên Chúa là Cha nhân hậu. Người chỉ ban cho ta những điều tốt lành, những điều ích lợi thực sự cho ta và giúp ta được hạnh phúc đời đời. Thiên Chúa là Cha, nhưng Người không nuông chiều con cái, mà Người cắt tỉa cho chúng ta được nhiều hoa trái hơn.