Phở
Phở là món ăn đặc biệt của người Việt Nam. Có người cãi lại: “Không! Món
phở xuất phát từ người Trung Hoa ờ Hà Nội năm xửa năm xưa với cái tên là ngưu-nhục-phấn!” Chả biết cái nguồn gốc ấy đúng hay sai thế
nào, nhưng nghe cái tên “ngưu-nhục-phấn” nó không có vẻ “phở” một chút nào cả! Bây giờ cả thế giới công nhận phở là món “quốc hồn quốc
tuý” Việt Nam, hồi xưa người ngoại quốc gọi phở là beef-noodle hay chicken-noodle, nhưng thời nay thì họ đều chu miệng cố phát âm chữ
“PHO” cho nó đúng điệu.
Mấy hôm nay cuối xuân sắp vào hạ mà bầu trời giăng mây xám như mùa thu đang ở trước ngõ. Buổi sáng cuối tuần mắt nhắm mắt mở,
còn đang lơ mơ mà bỗng nhiên nghe tiếng bát đũa lách cách trong bếp, rồi một mùi thơm ngào ngạt, vượt . . . không gian từ bếp bay vào tận giường ngủ đánh
thức ta thức dậy, tỉnh táo ngay tức thì, và rồi có tiếng ngọt ngào mời mọc: “Anh dậy xơi phở”, thì cái hạnh phúc bất ngờ ấy nó lớn lao không biết đến thế
nào mà kể.
Ngồi trước bát phở khói bay nghi ngút trong lúc bên ngoài khí trời lành lạnh, lại có chút mưa bụi, giống như mưa
xuân đất Bắc ngày nào, thì thú vị không kể sao cho xiết. Bánh phở trắng ngần, bên trên bày mấy miếng thịt tái còn hồng hào, rắc lên trên nữa thì nào là
hành ta thái nhỏ xanh ngăn ngắt, hành tây thái theo khoanh tròn, thật là “trong ngọc trắng ngà”. Nước dùng được chan vào bát, vàng hanh mà trong trẻo,
lấp lánh một chút lớp mỡ nhẹ. . . nhìn đã thấy muốn thưởng thức rồi. Nhưng mà khoan đã, đừng vội động đũa động muỗng! Hãy kiên nhẫn ngắt vài chiếc lá húng
quế thả vào, thêm vài khoanh ớt đỏ như chu sa nữa nhé! Này ông bạn, hãy ngắm nghía đi. Ong có công nhận đó là một bức tranh màu sắc thật tuyệt vời không?
Múc một muỗng nước dùng mà thử đi ông! Nó thơm ngon, ngọt ngào đến tận tâm can. Nước dùng có cái gì trong ấy mà
tuyệt diệu thế? Bí mật ông ạ, mỗi hiệu phở, mỗi gia đình đều có một phương pháp bí truyền tạo thành nồi nước dùng. Có hiệu phở quảng cáo là nồi nước dùng
được kết hợp của bao nhiêu vị thuốc Bắc chọn lọc. Trong khi ấy thì bà hàng xóm nấu ăn khéo nhất vùng chép miệng đánh một câu: “Oi chao, chỉ vẽ chuyện!
Ninh cho nhiều xương. Củ cải cho vào vừa ngọt nước, vừa làm nước trong. Củ gừng nướng, thái mỏng từng lát, thả vào thì vừa thơm, vừa cay ấm miệng, vừa
khử hết mùi oi của thịt bò!” Thôi thì đủ loại công thức, nhưng khách sành ăn chỉ cần nếm một muỗng nước dùng là biết phở này ăn được hay chỉ là nồi phở
“dã chiến”. Cẩn thận tí, các ông bà đầu bếp, quá tay một tí là ông khách sẽ chau mày vì mùi hồi khí nồng đấy!
Có người bảo bát phở là biểu tượng rõ rệt nhất của văn hóa Việt Nam, với nét HÒA hiện lên rất sắc nét. Hương thơm
hoà hợp, mùi vị hoà hợp, màu sắc hoà hợp. Mà ngồi ăn phở thì mọi người cũng hòa hợp với nhau hết. Chẳng còn phân biệt địa vị, giai cấp, giàu nghèo, sang
hay hèn gì cả. Muốn ăn ngon thì cứ sà vào. An kiểu truyền thống, chỉ húng quế (truyền thống nữa thì là húng láng), miếng chanh, quả ớt, nước mắm thượng
hạng là đủ gia vị của bát phở ngon rồi. Hay ăn “cải cách”, với tương đỏ tương đen (vốn của người Tàu), giá sống hay giá trụng, ngò gai v.v… Cách nào cũng
ngon cả.
Ngồi trước bát phở, đưa tay làm dấu Thánh Giá, cảm ơn Chúa đã ban thực phẩm phần xác cho ta hưởng dùng, cảm ơn Ngài đã cho
ta được sinh ra làm người Việt Nam để có được giây phút thưởng thức bát phở tuyệt diệu như thế này. Thế rồi vừa ngắm bát phở, vừa ăn, vừa ngẫm nghĩ, thấy
cuộc đời sao mà giống bát phở thế! Đủ màu sắc, đủ hương vị. Đời cũng có cái ngọt như nước dùng, có cái bùi béo như miếng thịt, có cái chua như miếng chanh,
có cái cay ấm như vị gừng, có cái cay dữ dội như miếng ớt hiểm. An phở thì ăn từng thứ ấy một lúc, chứ không ăn thứ tự bánh trước, nước thứ nhì, thứ ba
là thịt, kế đó là rau … hay là chọn ăn cái này mà bỏ cái khác. Đời mình cũng thế! Cảm ơn Chúa gửi đến cho ta tất cả mọi hương vị của cuộc đời, khiến cho
cuộc đời có giá trị và ý nghĩa giống như bát phở đủ mọi màu, mọi hương mọi vị vậy.
|