Con Sâu, Con Nhộng và Con
Bướm
Thánh
Phaolô nói, “Đức Giêsu đã chết đi, chôn trong mồ, nhưng sống lại vào ngày thứ
ba” (1Cor 15:3-4). Mùa Chay là mùa người tín hữu sống mầu nhiệm thương khó
với Đức Giêsu, bằng cách chấp nhận một tật xấu của mình: CON SÂU, chết đi một
tật xấu: CON NHỘNG, để rồi sống lại làm CON BƯỚM huy hoàng trong Đức Kitô.
(Linh Mục Nguyễn Trung Tây)
Con Sâu
Vậy là con sâu chuyển
mình, nóng sốt. Thế là con sâu nằm trong kén, ốm nặng. Năm nào cũng vậy, con sâu
phải dính một trận cúm nặng, phải ho nát gan nát phổi, phải hỉ ra bao nhiêu mầu xanh
xanh, phải đổi giọng mất tiếng nói khoảng một hoặc hai tuần lễ.
Hồi mới sinh ra, con đầu lòng thiếu tháng, nó bị nhốt trong lồng
kiếng gần hai tuần. Sau một năm nó cao lớn bình thường như những đứa trẻ một tuổi, nhưng hay đau ốm cảm
cúm xụt xùi vào mùa đông. Ba nó nói tại cục A-mi-đan ở cổ; trời lạnh cục thịt dư sưng lên; thế là đau.
Năm nay nó lại cúm. Không biết nó bị cảm lạnh là tại cục thịt dư như lời ba nó nói, hay tại những con
vi khuẩn cảm cúm bay ngập tràn trong căn phòng kiếng của hãng, hay tại tối hôm thứ Tư vừa rồi, trời lạnh,
nó đứng ngoài sân nhà hút thuốc.
Nó hút thuốc cũng khá lâu rồi. Có lẽ từ hồi trung học. Tại áp lực
của bạn bè? Chắc vậy. Má nó ghét thuốc lá. Ba nó không hút. Ngũ quỷ, bốn đứa em trai cũng không. Con
em út, con gái còn nhỏ không tính. Từ lớp Mẫu Giáo cho tới Lớp Mười Một nó chưa bao giờ đụng tới điếu
thuốc nói chi đến chuyện hút. Một lần hồi còn nhỏ theo ba má về Việt Nam thăm họ hàng, nó thấy người
Việt Nam hút thuốc khắp nơi, miệng hôi thật hôi! Nhăn trán, bịt mũi, nó kêu hôi quá khi người ta thả
khói thuốc vào mặt nó! Họ hàng thì thào,
- Thằng Mỹ con này khó tính như quỷ.
Có một lần mấy thằng bạn lớp Mười Một đè nó ra, nhét thuốc cháy
đỏ vào miệng. Mấy thằng còn lại thọt lét nó. Nó cười sặc sụa, hít vào. Cuối tuần nó hay la cà tại những
quán bi-da với mấy đứa bạn. Quán bi-da nào cũng vậy, khói thuốc bốc cao ngập trần nhà. Bạn nó bên bàn
bi-da, con gái cũng như con trai, đứa nào cũng hút thuốc. Mấy con nhỏ nhìn nó, ánh mắt khinh bỉ. Có cô
cười nhếch mép,
- Nếu mày không hút thuốc, tới đây làm chi? Sao không lên San Francisco
mà thục bi-da?
Nó đỏ bừng bừng như mặt trời ửng hồng mùa hè. Tự ái con trai tổn
thương nặng nề. Cuối cùng nó cầm điếu thuốc đưa lên miệng. Giờ này đã hơn mười năm, hút không ngừng,
hút liên tục, hút không cho lá phổi nghỉ ngơi dù chỉ là một ngày. Sáng, mở mắt ra, hai điếu. Tối, nhắm
mắt lại, hai điếu. Trong ngày tùy hứng, nếu hứng, đốt hết hơn một gói; không hứng, xấp xỉ khoảng một
bao.
Cô bạn gái đầu tiên thời trung học, sinh nhật nào của nó cũng mua
tặng nguyên cây thuốc Malboro đỏ hộp cứng, gói chung với cái áo sơ-mi cổ 15½ có hai cúc, tay 30/32. Hai
đứa hôn nhau, cô thì thào nói không có mùi thuốc Malboro, em có cảm tưởng hôn người khác. Nó nhìn, nhăn
mặt, hỏi ai? Chuyện tình chó con, bởi hai đứa cuối cùng cũng bỏ nhau. Giờ cô ta bán bảo hiểm. Có một
lần nó gặp người tình cũ đi trên phố với chồng với con. Thằng con có nét mặt của thằng bố. Nó thắc mắc
không biết nếu hai đứa lấy nhau, đứa con sẽ giống ai. Nó thắc mắc không biết người chồng của người tình
xưa có hút thuốc hay không. Len lén đi theo một hồi, nó tới gần chào hỏi, móc thuốc mời. Người chồng
lắc đầu nói tôi không hút thuốc. Kéo đứa con tránh sang một bên, người tình ngày xưa nhăn mặt nhìn người
tình cũ phun khói thuốc mịt mù. Tối đó nó thắp nhang vái tám phương tứ hướng, cúng giải oan cho một chuyện
tình.
Cô bạn hồi đại học không hút thuốc, nhưng học xong hai đứa dẫn
nhau đi ăn. Thấy nó hút, cô hút theo. Nó trợn mắt, khùng hả? Sang năm thứ ba, không một lời giã từ, cô
ta đổi trường đại học. Mùa Giáng Sinh gặp người tình âu yếm một người thanh niên mặt trắng đeo kính trong
tiệm ăn, nó ghé lại bàn hỏi chuyện. Mời thuốc, tình nhân không hút mặt lạnh lùng xa vắng. Tối đó nó về
nhà hút hết một gói. Ánh sáng trời cao rọi sáng tâm hồn tối đen, nó hiểu nhiều hơn về tình yêu. Nó nhớ
lại truyện cổ tích thời Hồng Bàng. Nó hiểu tại sao Thủy Tinh dâng nước đòi Mỵ Nương. Nó, nó không dâng
nước, nhưng đi kiếm Mỵ Nương khác.
Người thứ ba đặc biệt hơn. Cô nói,
- Anh muốn hút thì cứ tự nhiên. Nhưng nếu có chuyện xảy đến với
anh bởi thuốc lá, em đi kiếm người khác, coi anh như một dĩ vãng.
Nó ngạc nhiên,
- Nếu anh chết vì lý do khác? Thí dụ…bị mấy người khùng căn me
bắn sẻ ngoài đường phố. Hoặc…anh bị xe đụng?
- Em sẽ ở vậy thờ anh cả đời.
- Em ghét thuốc lá đến cỡ đó hay sao?
Rồi cuối cùng người ta cũng đi mất. Người ta bỏ nó hơn một tháng
rồi. Hãng thuốc lá và hãng rượu kiếm thêm được bao nhiêu tiền trong vòng gần một tuần lễ.
Càng ngày người Hoa Kỳ càng chủ trương bài trừ thuốc lá. Mọi nơi
người ta cấm hút thuốc. Khắp nơi người ta đối xử với dân hút thuốc như công dân hạng hai trong xã hội.
Bao nhiêu đại phi trường quốc tế trên đất Hiệp Chủng Quốc dẹp bỏ Phòng Hút Thuốc. Bình thường thì cũng
không sao, nhưng sau biến cố ngày 11 tháng 9 để hút được một điếu thuốc trong khi ngồi chờ đợi tại phi
trường, nó phải vượt qua bao nhiêu hàng rào lính vũ trang ngập tới miệng.
(Còn Tiếp)
|