Học Hỏi Suy Tư
Chúa Nhật, Ngày 11 - 04 - 2004
|
Truyện ngắn - Những giọt lệ
ngày đầu tuần
Chỉ ngày hôm nay thôi, chị đã phải khóc đến ba lần.
(Chị nào? - Đợi tí. sẽ biết ngay thôi mà)
Suốt đêm hôm qua, chị hầu như không thể nào ngủ được. Mọi hình ảnh cứ dồn
về. Hình ảnh người ấy cứ lởn vởn trong tâm não chị. Chị phải gọi người ấy như thế nào bây giờ nhỉ? Là
cha, là thầy, là anh, là bạn, thậm chí là em... Chị không biết nữa. Quả là người ấy đối với chị từng
ấy cùng một lúc. Chưa ai ban cho chị nhiều cho bằng người ấy, hơn bất cứ một người cha nào. Chưa ai dạy
dỗ chị nhiều cho bằng người ấy, hơn bất cứ một người thầy nào. Chưa ai bênh vực chị nhiều cho bằng người
ấy, hơn bất cứ một người anh nào. Chưa ai thân thiết với chị cho bằng người ấy, hơn bất cứ một người
bạn nào. Chưa ai tin tưởng vào chị nhiều bằng người ấy, hơn bất cứ một người em nào. Và nhất là chưa
ai yêu thương chị như người ấy, hơn bất cứ người cha, người thầy, người bạn, người anh nào. Biết bao
lần chị đã từng nghe người ta nói với chị: “em là tất cả đối với với anh”, và chị thấy câu nói ấy rỗng
tuếch đến nhói đau. Thế mà những ngày qua chị thấy bằng kinh nghiệm những đêm thức trắng rằng người ấy
là tất cả đối với chị. Trọn cuộc đời chị chưa biết một người cha, một người thầy, một người anh, một người em. Chị tìm thấy tất cả
nơi người ấy, để rồi chưa kịp mừng chị đã phải mang một cái tang: người ấy chết rồi... Chết rồi? Tự thâm
sâu chị vẫn không thể nào tin được rằng người ấy đã chết. Không thể nào chết được. Một người có một con
tim như thế thì không thể nào chết được. Thế mà người ấy chết thật rồi. Chính chị đã nhìn thấy tận mắt
ở trên đồi khi người ấy chết, đã chứng kiến người ta tẩm liệm người, đã tiễn đưa người đến phần mộ, đã
nhìn chằm chặp khi người ta lăn đá lấp cửa mồ, rồi ngồi quay mặt vào mồ cho đến tối mới chịu về... Người
chết thật rồi. Không còn ai muốn nhớ đến người... Không, còn chị chứ. Dù mọi người quên thì chị không
thể quên được người ấy.
Trời đã hừng sáng. Chị có thể ra ngoài rồi. Việc đầu tiên là đến thăm mộ
người. Chị sẽ là người đầu tiên đến đấy, có thể là người duy nhất, nhưng có sao đâu: chị đâu còn tim
óc nào để nghĩ đến ai khác? Chị đến mộ và khởi đầu ngày của mình với những giọt lệ: chị khóc. Ai đã đánh
mất xác người rồi. Sao người ta lại ác thế nhỉ? Hành hạ người đến như thế chưa đủ sao? Bây giờ chỉ còn
là cái xác mà họ cũng không để cho người yên. Mắt đẫm lệ chị tìm quanh. Một ông làm vườn đang ở đấy.
Chị chẳng buồn tìm hiểu sao ở đây lại có một người làm vườn vào sáng tinh sương thế này. Chị chẳng cần
biết rằng một người làm vườn thì không ăn nhằm gì đến một thi hài. Nhưng chị vẫn bám vào ông như người
chết đuối bám vào thanh gỗ mục.
- Bác ơi, nếu bác có dấu thi hài của Thầy tôi thì cho tôi biết. Tôi van bác.
Người làm vườn mỉm cười: “Maria!”. Tiếng nói này! Giọng nói này! Thôi đúng
rồi! Ơ kìa, không phải là người làm vườn, Thầy đấy. Chị dụi mắt. Chị không hiểu gì cả. Vô lý, nhưng quả
thật là Thầy. Đúng là Thầy rồi. “Ôi Rabbi”. Chị sa vào lòng Thầy. Thầy ngăn lại: “Maria, đừng giữ lấy
Thầy. Hãy đi gặp anh em Thầy và báo cho họ”.
(Chuyện này biết rồi, nói cái mới đi chứ!)
Maria chạy vù xuống Nhà Tiệc Ly. Chị chạy như đôi chân mọc cánh. Nỗi vui
mừng chưa lau kịp những giọt lệ còn đọng trên mi. Có thể nào... Có thể nào? Nhưng sự thật hiển nhiên
rồi mà. Chị chạy báo tin cho các tông đồ. Chị vào phòng tiệc ly.
- Này các anh ơi, Chúa đã sống lại rồi! Tôi đã gặp Ngài...
Các tông đồ nhìn chị với ánh mắt thương hại và không có một phản ứng nào.
Rồi họ im lặng gục mặt trở về gặm nhắm nỗi thất vọng của mình.
- Thực sự Chúa đã sống lại rồi mà. Tôi ra mộ thì thấy ngôi mộ trống không.
Sau đó tôi vào vườn tìm kiếm xác Ngài, và đã gặp Ngài. Chính Ngài sai tôi đi báo tin cho các anh đây...
Đáp lại lời reo vui của chị là những tiếng thở dài:
- Anh Gioan, anh cũng không tin tôi sao?
Gioan trả lời chị với giọng nói thật dịu dàng:
- Chị Madalena à, chị cần phải xem chừng và giữ gìn sức khỏe đấy. Từ ngày
thứ sáu đến nay chị chẳng lo ăn uống ngủ nghỉ gì cả. Chị phải cố gắng lên, cố gắng mà vượt qua.
Maria bật khóc. “Anh Phêrô, có phải cả anh cũng nghĩ như Gioan không?”
Phêrô nhìn chị với cái nhìn ái ngại, rồi cúi mặt để khỏi khóc theo chị. Maria
thét lên.
(Còn tiếp)
|